Tây Tạng! Tây Tạng!

Từ bé, mình đã là một đứa rất thích tìm hiểu những điều huyền bí. Thế cho nên, mình rất dễ bị mê hoặc bởi những địa danh đậm sắc màu thần thoại như Ai Cập, Hi Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Trung Quốc, Ấn Độ và Tây Tạng. Trong số những quốc gia kể trên, mình ấn tượng nhất là Tây Tạng, xứ sở của những cao nguyên mênh mông, của những mặt hồ bất tận, của dãy Hymalaya với những đỉnh núi cao tuyết phủ quanh năm … Tây Tạng là quê hương của phật giáo Tạng truyền, là tượng trưng của một thứ gì đó thánh khiết, nguyên sơ và vĩnh cửu. Để kể hết sự sùng bái của mình dành cho mảnh đất này, và cả việc tại sao mình lại điên cuồng thèm khát đặt chân đến đó thì chắc thêm vài note nữa cũng không đủ, nên mình xin phép rút ngắn mười vạn chín nghìn chữ thành mấy chữ như sau: “Pilgrimage” (朝圣 – hành hương)

Hành Hương vốn chỉ cuộc hành trình dài và gian khổ tìm về đất thánh của những tín đồ mộ đạo, với mục đích bày tỏ tấm lòng thành kính dành cho đấng tối cao. Mình là kẻ theo chủ nghĩa vô thần, và cuộc hành trình của mình tuy chẳng thấm tháp gì so với chặng đường hành hương đúng nghĩa, nhưng mình vẫn muốn gọi như vậy. Dù sao thì mình cũng đã vượt cả vạn dặm đường để đi theo tiếng gọi từ sâu thẳm tân hồn, để ánh mặt trời cao nguyên gột rửa hết lớp vỏ ngoài phàm tục, soi tận vào bản ngã.

Mình mất gần hai năm kể từ lúc hạ quyết tâm cho đến khi chính thức đặt bước chân đầu tiên lên chặng đường hành hương của riêng mình. Khoảng thời gian này có một số biến cố đã xảy ra, đầu tiên là việc cô bạn xin rút khỏi chuyến đi, tiếp đến là vụ Vietnam Airlines hủy tất cả các chuyến bay thẳng đến Thành Đô, mà Thành Đô lại là điểm trung chuyển của mình trước khi vào Tạng. Rồi đến những khó khăn của việc đặt tour cho một khách, lịch trình chồng chéo, chi phí đội cao, những thông tin đáng sợ về khủng bố, tai nạn máy bay, đường bộ… Đã có lúc mình nản lắm, định tung hê hết không đi nữa. Nhưng rồi mình lại nghiến răng nghiến lợi tự động viên, tự mày mò, tự vật lộn trong mớ bòng bong với châm ngôn “cứ đi rồi sẽ đến”. Thế mà mình đến thật :v

Thôi không lan man nữa, giờ mình sẽ đi vào nội dung chính. Hẳn rất nhiều bạn quan tâm đến Tibet đều muốn tìm hiểu thông tin để tham khảo xây dựng hành trình. Mình tạm chia ra thành các câu hỏi như sau:

  1. Đi Tây Tạng vào mùa nào thì phù hợp?
  2. Nên đi theo lộ trình nào? Trong bao nhiêu ngày?
  3. Cần chuẩn bị những thứ gì trước và trong chuyến đi?
  4. Phần đau khổ nhất và được quan tâm nhất: TỔNG THIỆT HẠI HẾT BAO NHIÊU TIỀN?

Mình thì thuộc loại liều không biên giới, chưa bao giờ mình nghĩ sẽ để dành đủ tiền rồi mới đi, vì mình biết không bao giờ có ngày đó :v Quan điểm của mình là: cứ đi đã, về trả dần :v Tạm thời cứ bỏ qua vấn đề chi phí sang một bên. Chỉ cần bạn muốn, kiểu gì bạn cũng làm được. Hãy yên tâm là đã có tấm gương sáng chói của mình :3

1)     Trả lời cho câu hỏi đầu tiên: nên đi Tây Tạng vào mùa nào?

Để trả lời câu hỏi này, bạn cần hiểu sơ qua về Tây Tạng.

Tây Tạng là một khu tự trị riêng biệt ở phía Tây Nam Trung Quốc, với phần lớn diện tích nằm trên “Cao nguyên Thanh Tạng” ( tên gọi tắt của cao nguyên Thanh Hải-Tây Tạng) – một vùng đất rộng lớn và cao nhất thế giới, với độ cao trung bình trên 4.500 mét so với mực nước biển, bao phủ phần lớn khu tự trị Tây Tạng và tỉnh Thanh Hải của Trung Quốc cũng như Ladakh tại Kashmir của Ấn Độ. Nó chiếm một khu vực với bề rộng và dài vào khoảng 1.000 và 2.500 cây số, diện tích khoảng 2,5 triệu kilômét vuông.

(theo Wikipedia)

2014-09-08 11.23.51
Hồ Yamdrok đẹp mê hồn

Khí hậu Tây Tạng không hề khắc nghiệt như người ta tưởng tượng, từ đầu hè cho đến cuối thu, thời tiết tương đối dễ chịu. Tháng 6,7 là thời gian đẹp nhất. Nếu bạn định thăm thú những vùng xa như Shigatse, Tingri thì nên tránh mùa đông, xuân vì sẽ có mưa, tuyết, rất giá lạnh, mịt mù và không thể ngắm trời mây Tây Tạng đẹp đến thổn thức. Tháng 8 cũng nên tránh vì là mùa mưa, có nguy cơ sạt lở đường (vài ngày trước lúc khởi hành, mình đã đọc tin về một vụ tai nạn bus du lịch thảm khốc ở Tây Tạng) Còn nếu bạn chỉ quanh quẩn ở thủ phủ Lhasa thì khỏi lăn tăn, hãy đi bất cứ lúc nào thuận tiện cho mình.

Hồi đó sau khi tìm hiểu kỹ càng và cân đối với thời gian nghỉ phép, mình đã chọn tháng 9 (cụ thể là từ 6/9 đến 13/9), tại tính mình tham, muốn đi cả Cửu Trại Câu mùa thu nữa nên đã chọn dịp nghỉ quốc khánh, tận dụng được 2 ngày nghỉ lễ. Tiếc là mình đi lúc mới chớm thu nên không được ngắm cảnh muôn sắc thu vàng ở thiên đường Cửu Trại Câu, nhưng dù gì thì màu xanh cũng tuyệt chẳng kém, vẫn đủ khiến mình choáng ngợp (thật tiếc vì Cửu Trại Câu đã phải đóng cửa vô thời hạn vì trận động đất đầu tháng 8/2017)

2)     Lộ trình và số ngày đi.

Có một điểm khác biệt trong du lịch Tây Tạng, đó là khách nước ngoài không được phép tự tổ chức đi mà bắt buộc phải thông qua công ty du lịch. Vì thế, hành trình của bạn sẽ phụ thuộc vào đại lý bạn mua tour nếu bạn là khách lẻ ghép đoàn, hoặc bạn sẽ được tự lên lịch trình rồi phía tour thực hiện theo, nếu bạn mua privet tour (mình rất khuyến khích các bạn mua privet tour nếu rủ rê được trên 4 mạng, hoàn toàn tự chủ về thời gian khởi hành + điểm đến + hình thức đi).

Thông thường, tour bán chạy nhất là chặng Lhasa – Namtso – Shigatse – Everest (kéo dài từ 8-10 ngày) và tour Kathmandu – Lhasa – Everest xuyên Nepal và Tây Tạng (10-13 ngày). Bạn cũng có thể mua tour trekking nếu đủ thời gian và sức khỏe.

Một điều cần chú ý là từ năm 2013, visa du lịch Trung Quốc loại cơ bản chỉ có hiệu lực trong 15 ngày, nên bạn cần tính toán sao cho thời gian lưu lại Trung Quốc nằm trong giới hạn xuất cảnh cho phép.

3)     Mình đã chuẩn bị cho chuyến đi như thế nào?

 Trước khi đi, mình đã google rất nhiều, lên cả các diễn đàn về du lịch, chat room QQ để hỏi thăm tin tức. Mình rất xoắn vì vụ bắt buộc mua tour, vì trước giờ mình chỉ thích tự phượt thôi, đi tour chán chết lại tốn kém. Ban đầu, mình nghĩ chắc phải có cách lách luật, kiểu mua tour trên danh nghĩa để được vào Tạng rồi sau đó sẽ tự đi, nhưng tất cả những người được hỏi đều trả lời mình rằng: KHÔNG ĐƯỢC.

Tây Tạng là vùng đất rất nhạy cảm về chính trị, tuy mang danh khu tự trị nhưng thực tế chính quyền Trung Quốc kiểm soát vô cùng gắt gao. Năm 2012, họ từng cấm công dân 6 nước  Anh, Na Uy, Hàn Quốc, Áo, Philippines và Việt Nam vào Tạng mà không đưa ra lý do nào. Khi mới đặt chân đến Lhasa, việc đầu tiên anh Tour Guide dặn đoàn mình là không được phép phát ngôn chống chính quyền, không được chụp ảnh các tòa nhà công vụ, công an mặc thường phục có ở khắp nơi, ảnh nhắc đi nhắc lại, ám ảnh đến nỗi đêm đầu tiên mình đã nằm mơ chạy ra giữa quảng trường Potala hét to “Đả đảo Trung Cộng – giải phóng Tibet” – và kết quả là mình bị đi tù =))

Theo thông tin tớ mới cập nhật năm 2017, khách nước ngoài vào Tạng chỉ được phép đi đường bay hoặc đường tàu, không được phép theo landtour từ bên ngoài. Cũng chỉ một số vùng cho phép khách ngoại tham quan, và đều phải đăng ký với cục du lịch, quân đội hoặc thậm chí cả cục quản lý văn vật với những điểm đặc biệt. Những giấy tờ này không thu phí, nhưng phải được làm bởi công ty lữ hành.

Suốt hành trình, cứ vài trăm km lại có trạm kiểm tra giấy tờ, những lúc này đều cần tour guide xuất trình các giấy phép, dẫn từng khách lên kiểm tra hộ chiếu. Các điểm tham quan như đền chùa, tu viện thậm chí còn không bán vé cho khách ngoại, vé chỉ được cấp cho bên tour theo danh sách khách đã fix. Nếu bằng cách nào đó bạn lách luật vào được đến Lhasa thì cũng sẽ chôn chân ở đó, vì mọi đường ra khỏi thủ phủ đều đã bị quân đội phong tỏa.

Về Tour:

Bạn nên mua tour trực tiếp của các công ty lữ hành Tây Tạng. Vì dù bạn có mua tour của các công ty Trung Quốc hay Việt Nam thì mọi thứ giấy tờ vẫn phải do công ty của Tây Tạng làm, chi phí có thể sẽ đội lên nhiều. Hãy yên tâm là tiếng Anh của các bạn tư vấn viên du lịch đều rất ổn. Bạn có thể google từ khóa Tibet tour, hàng tá kết quả có thể khiến bạn hoa mắt. Mình đã mail xin báo giá và hành trình của 3 công ty (Tibettravel.orgTibetdiscovery.comTibettravel.com). Sau khi tham khảo kỹ lưỡng và đọc các review trên TripAdvisor, cuối cùng mình đã chọn dịch vụ của Great Tibet Tour vì lịch trình linh hoạt, giá cả phải chăng nhất và có bạn tư vấn viên cực kỳ nhiệt tình, chu đáo (bạn Stella). Đây cũng là công ty duy nhất cho phép mình tự do hoạt động trong nội thành Lhasa mà không cần có tourguide kè kè bên cạnh. Ban đầu, kế hoạch của mình là đi tour 6 ngày, 3 ngày ở lại Lhasa một mình trải nghiệm văn hóa Tây Tạng. Mấy công ty trước đều bắt phải thuê tourguide trong 3 ngày đó, chi phí những 40$/ngày, có thể không đi kèm 24/24 nhưng để họ có mặt giải quyết rắc rối bất cứ lúc nào. Mặc dù mình đã thề thốt không đi loăng quăng, không làm gì phản động, mình lại biết tiếng Trung nữa có khác gì người Hán đâu, thế mà họ nhất quyết không đồng ý 😥

(Stella dễ thương tốt bụng còn giúp mình đổi lại ngày khởi hành tour đã cố định cho khớp với flight booking của mình, bằng cách thuyết phục hai bác khách người Peru đổi lại lịch bay T_T Đội ơn Stella và hai bác Peru lắm lắm)

Bạn nên chốt mua tour trước khi khởi hành ít nhất 2 tháng, vì phía đại lý cần thời gian để xin Tibet Entry Permit cho bạn. Nếu không có giấy này, bạn sẽ không được phép lên máy bay đến Lhasa. Còn nhớ lúc vào cửa Security ở sân bay Thành Đô để bay đến Lhasa, mình đã bị sốc vì mức độ kiếm tra an ninh dã man tỉ mỉ, đến nỗi mình có cảm giác bản thân giống một phần tử khủng bố.

Cần chuẩn bị gì trước khi đi?

 Đầu tiên, bạn nên chuẩn bị sức khỏe thật tốt. Tuyệt đối không được để bị cảm cúm trước khi đi, nếu cảm cúm thì xác định ở nhà, vì bạn sẽ rất thê thảm.

Tây Tạng có độ cao trung bình 4500m so với mực nước biển, nồng độ oxi trong không khí rất loãng, chỉ bằng 40% dưới đồng bằng, thậm chí có lúc chỉ 30%, nên sẽ xuất hiện một thứ gọi là “Phản ứng cao nguyên” (chứng sốc độ cao), khiến người mới đến mắc các triệu chứng chóng mặt, buồn nôn, thậm chí ngất xỉu. Theo quan sát của mình, càng những người béo lại càng dễ dính chưởng, vì nhu cầu oxi của họ cao. Những bạn hay tập thể thao, cơ bắp cuồn cuộn, hít sâu thở khỏe cũng cẩn thận nhé, vì bạn cũng sẽ khó thích nghi hơn những đứa lười vận động, tốn ít oxi như mình. Suốt 8 ngày ở Tạng, mình khỏe re chẳng sao cả, buổi tối vẫn tắm táp ngon lành (mọi người đều khuyến cáo ngày đầu tiên không nên tắm).

Cảnh cáo: NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC ĐÚ ĐỞN LÀM TRÒ CON BÒ LÀ NHẢY YOLO ĐỂ CHỤP ẢNH, VÌ BẠN SẼ SỐC ĐỘ CAO NGAY SAU ĐÓ VÀ MỀM NHƯ BÚN ÍT NHẤT 2 NGÀY TIẾP THEO, THẬM CHÍ VÀO VIỆN THỞ OXY NẾU BỊ NẶNG!!!!!

Nếu có điều kiện, để cho an toàn thì trước khi đi 7-10 ngày bạn nên bắt đầu uống thuốc đề phòng phản ứng cao nguyên, cải thiện tố chất cơ thể. Hồi trước mình nhờ người quen ở TQ mua hộ loại thuốc khá nổi tiếng dạng viên nang “Hồng Cảnh Thiên”, ở VN hình như có thuốc Tạng Vương Bảo công dụng tương tự. Hoặc bạn có thể ra nhà thuốc lớn, hỏi mua thuốc tây hỗ trợ tuần hoàn máu và hô hấp để đi Tây Tạng, mình nghĩ chắc cũng có thuốc đấy. Cẩn thận không thừa đâu, mất cả đống tiền cuối cùng lên Tây Tạng nằm bẹp thở oxi thì nhục lắm :v

Thông thường bạn sẽ có 1 ngày transit ở Trung Quốc, có thể ra hiệu thuốc địa phương hoặc Đồng Nhân Đường để mua Hồng Cảnh Thiên.

Đến Tây Tạng rồi cũng nên tiếp tục uống, nhưng thường vài ngày sau bạn sẽ quen, lúc ấy bỏ thuốc cũng được.

Bạn cũng nhớ mua bảo hiểm du lịch quốc tế nhé, nhỡ có gặp trục trặc gì cũng không đến nỗi phải tự xoay sở một mình. (mặc dù trong tour cũng đã có kèm bảo hiểm rồi, nhưng tớ lo xa nên kệ)

Hành lý cần mang theo những gì?

 Lần đầu đến Tạng, lại đi có một mình, cộng thêm bản tính lo xa, mình xách nguyên một quả vali bự chảng với 2/3 thể tích dành cho quần áo rét T_T  Đến nơi rồi mới té ngửa, Lhasa có rét mướt như mình tưởng tượng đâu, tuy nhiệt độ ngày đêm chênh lệch cả chục độ thật, nhưng đêm xuống bạn ở trong ks ngủ kỹ rồi. Ban ngày rất mát mẻ, có thể mặc áo ngắn tay được nhưng nên có thêm áo khoác mỏng khi ở trong nhà hoặc bóng râm. Bạn chỉ cần mang áo khoác lông vũ siêu ấm để mặc hôm lên Everest thôi, còn lại thì mang đồ thu hè là đủ (ưu tiên quần áo dài tay nhé, chống nắng đấy).

Tây Tạng nằm trên cao nguyên, rất gần mặt trời nên bức xạ vô cùng mạnh mẽ. Người dân Tạng đặc trưng với nước da rám nắng, gò má đỏ ửng vì hanh khô. Nếu bạn không muốn làn da mình bị Tạng hóa thê thảm thì nhất định phải mang theo mấy thứ must-have này:

  • Mũ có vành, kem chống nắng SPF cao, kính râm chống UV.
  • Đồ dưỡng ẩm chuyên sâu cho da (mình dùng bộ water bank của Laneige thấy rất ổn)
  • Thuốc men đề phòng (thuốc giảm đau, cảm cúm, đau bụng, urgo, khẩu trang y tế)
  • Dung dịch rửa tay không cần nước (tin mình đi, nhà vệ sinh trên đường cực kỳ khủng khiếp, không có khái niệm nước máy rửa tay đâu :v thậm chí có lúc bạn sẽ phải ngồi “hát” bên miệng vực, kích thích dã man luôn)
  • Khăn giấy khô/ướt
  • Đèn pin (dành cho bạn nào trekking hoặc lên Everest Base Camp, trên camp không có điện, buổi tối ra khỏi lều đi “hát” là một ác mộng)
  • Pin dự phòng cho điện thoại
  • Xăng đan bệt/giày thể thao
  • Máy ảnh và thật nhiều thẻ nhớ nếu bạn là một “hiếp ảnh gia”. Tin mình đi, cái xứ gì đâu giơ máy lên là có ảnh đẹp. Mà ảnh còn không đẹp bằng mắt nhìn huhu

Ngoài ra, nếu bạn “đỏng đảnh” chút chút thì có thể mang theo túi ngủ, vì đêm cắm trại trên Everest, bạn sẽ ngủ trong lều của người Tạng, chăn mền của họ không được “thơm tho” cho lắm :v

Trong chuyến đi, phần lớn thời gian của bạn sẽ là trên ôtô. Xe cộ ở đây bị hạn chế tốc độ, chỉ được đi 30km/h, nếu trót đi nhanh bác tài sẽ phải dừng lại chờ, vì họ tính giờ vào/ra khỏi các chốt. Mình thấy xe mình đi đã chậm lắm rồi, thế mà thi thoảng bác tài vẫn phải dừng lại đợi, sốt ruột vãi T__T

Bạn nhớ mang theo nước và chất lên xe (mỗi ngày mang theo chừng 3l, có thể mua ở các tiệm tạp hóa, siêu thị). Chuẩn bị cả đồ ăn khô nhé (mỳ tôm, bánh ngọt), phòng khi bạn không quen thức ăn Tây Tạng (mình nè). Không cần phải mua từ VN đâu, ở Lhasa và Shigatse có nhiều siêu thị lắm

Từ sân bay Gonggar đến Lhasa:

2014-09-07 10.40.52

Sau khi book vé xong xuôi và đặt cọc với công ty lữ hành, bạn sẽ gửi cho tư vấn viên thời gian bay để họ sắp xếp xe đến sân bay Gonggar đón bạn.

Mặc dù chỉ có 1 đường bay quốc tế duy nhất đi Nepal, nhưng sân bay Gonggar vẫn là một sân bay quốc tế hẳn hoi. Sau khi xuống máy bay, bạn sẽ nhận hành lý và trải qua một lượt kiểm tra an ninh khác nữa ở gần cửa ra. Chỗ này có mấy anh bộ đội kiểm tra kiểu rất thủ công, bạn cứ thủ sẵn hộ chiếu với tờ Entry permit trên tay, thái độ nghiêm chỉnh ngoan ngoãn rồi hiên ngang ra ngoài là không sao cả.

Ra đến ngoài, bạn đi thẳng ra khoảng sân phía trước (nắng vỡ đầu luôn), cách cửa ra chừng 20m là hàng rào sắt ngăn người đón khách lại. Đó đều là nhân viên các công ty lữ hành, họ cầm trên tay những tấm biển hoặc tờ giấy in tên hành khách. Bạn phải rất tinh mắt để tìm ra tên mình trên đó vì có quá đông người đứng chờ.

Sau khi đã “đoàn tụ” với hướng dẫn viên của mình, bạn được đưa ra xe để về Lhasa. Tùy số người trong đoàn, tour sẽ sắp xếp xe phù hợp cho bạn. Hồi mình đi là một chiếc xe 8 chỗ, chỉ có 3 khách nên mình mình 1 băng ghế thoải mái vặn vẹo :3

Lên xe rồi, anh Tour Guide sẽ giới thiệu sơ qua về bản thân, về bác tài, về những điều cần lưu ý (nỗi ám ảnh phản động :v ) Bạn nên ghi lại số điện thoại của tourguide, rồi nhờ anh ta dẫn đi làm 1 cái sim. Đừng mua sim ở sân bay, gói cước đắt mà không thực tế (giá mua sim sẵn chừng 100 tệ), nếu bạn chỉ cần lên mạng là chủ yếu, hãy làm sim khoảng 60 tệ thôi (20 nghe gọi, 40 lưu lượng) là đủ cho thời gian ở Tạng.

Trước khi vào Lhasa, bạn sẽ được dẫn đi thanh toán số tiền còn lại trong giá tour. Hãy chuẩn bị sẵn và gói riêng số tiền đó ra để khỏi phải lục giở tiền, lóng ngóng rơi vãi hoặc bỏ quên thì khổ.

Từ Lhasa đi đến sân bay Gonggar.

Bạn nên hỏi kỹ tư vấn viên của mình trước về vụ trả khách này. Thông thường, các công ty lữ hành chỉ có 1 chuyến xe cố định duy nhất đưa khách ra sân bay. Với Great Tibet Tour, giờ xe khởi hành là 12h trưa, kịp cho chuyến bay cất cánh lúc 3h chiều. Nếu bạn bay sớm hơn, bạn sẽ phải tự túc đi lại. Có thể đi Taxi (~150 tệ) hoặc Shuttle bus (mình không nhớ rõ, hình như là 25 tệ/người, nhưng chỉ nên đi nếu bạn rành tiếng Trung và đảm bảo ko ai nhận ra bạn là người ngoại quốc). Mất khoảng 1h-1h20 phút để ra đến sân bay.

4) TỔNG THIỆT HẠI

Các chi phí cơ bản gồm:

  • Vé máy bay 2 chặng: 13 – 15 triệu
  • Visa: 1.5 triệu làm dịch vụ (từ 2017 là 2 trịu rồi T.T)
  • Tiền tour: 800-1500$ tùy lộ trình và thời gian (tour chỉ bao xe, khách sạn, hướng dẫn viên, ăn sáng)
  • Tiền ăn trưa + tối: tự túc nên tùy nhu cầu và budget của bạn. Thường thì các bữa trưa sẽ ăn trên đường đi, tour guide dẫn khách vào quán và khách tự gọi món để ăn, tự trả tiền. Bữa tối bạn có thể tự tìm chỗ ăn loanh quanh gần khách sạn.
  • Tiền tip cho bác tài và tour guide: khoản này tùy tâm, thường sẽ tip gọi là cảm ơn vào ngày cuối cùng của hành trình.
  • Tiền dự phòng: Mình thường mang thêm 10% tổng chi phí dự kiến để phòng ngừa bất trắc.

 5) BONUS: làm gì ở Lhasa?

Đi đâu?

IMG_8073
Cung điện Potala trong đêm

Theo lịch trình chung của các tour mình đã tham khảo (đều na ná nhau), bạn sẽ có ít nhất 3 đêm ở Lhasa. Tức là bạn sẽ có 3 buổi chiều tối để tự mình khám phá thành phố này. Đây cũng là cơ hội cho bạn trải nghiệm cuộc sống và ẩm thực Tibet.

Tour chỉ dẫn bạn đi thăm một vài tu viện và cung điện Potala, bạn có thể tự đi những nơi sau:

  • Barkhor street: con phố đi bộ vòng quanh chùa Jokhang. Từ sáng đến chiều, bạn sẽ thấy vô số thầy tu và Tạng dân lần tràng hạt hoặc xoay bánh xe cầu nguyện đi bộ thành hàng dài theo chiều kim đồng hồ trên con phố này. Ở đây có vô số cửa hàng thủ công bán vòng vèo, khăn áo truyền thống nhưng đa số chất lượng kém và giá cả không biết đâu mà lần. Bạn hãy thử hòa vào dòng người cầu nguyện, cảm giác tuyệt lắm :3
  • Tibet Museum: miễn phí
  • Quảng trường Potala về đêm: ngắm nhìn từ xa cung điện Potala sừng sững trong đêm cũng là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
  • Một số quán trà + nhà hàng truyền thống đầy trên phố

Ăn gì? 

2014-09-07 15.25.10
Mỳ Tạng và trà ngọt

  

  • Trà bơ: Cực giàu năng lượng, nhưng cũng cực ngấy T___T
  • Trà sữa: đỡ ngấy hơn trà bơ. Uống nóng ngon lắm
  • Sữa chua bò Yak: đúng chuẩn sữa chua luôn vì nó chỉ có vị …chua loét, có thể bỏ đường nhưng nghe mình, bỏ vào còn kinh hơn huhu
  • Thịt bò Yak
  • Mỳ Tạng
  • Tsampa: lương thực chính của người Tạng, làm từ lúa mạch cao nguyên, giống kiểu bột trộn nước sôi vo thành nắm, ăn không ngon tí nào đâu T_T
  • Rượu Tạng (Tibetan Chang) uống như cuốc lủi ấy T.T
  • Cà ri kiểu Tạng

KẾT

Về cơ bản, mình chỉ có chừng này để chia sẻ với mọi người thôi. Còn lại, hãy tự đi và cảm nhận. Mình tin rằng mỗi người sẽ tìm thấy một lối đi riêng dẫn đến Tây Tạng của lòng mình.

Hãy luôn tin rằng: Hễ đi là đến ^^

Chúc các bạn sớm thực hiện được ước mơ nhé!

2 thoughts on “Tây Tạng! Tây Tạng!

Add yours

  1. Cho chi hoi:
    1. Nếu đi từ Nepal, cũng cần visa Trung quốc à? (do thấy e ghi visa 2tr từ 2017)
    2. Họ không cho đi qua Tibet bang đường landtour (chỉ bay hoặc tàu), thế đi từ Nepal qua và book tour từ Nepal thì không ok?

    Cám ơn em.

    Like

    1. Đi từ đâu thì khi nhập cảnh TQ chị đều cần visa và Tibet entry permit hết ạ.
      Nếu chị mua tour từ Nepal thì phải hỏi công ty lữ hành bên đó, vì chị sẽ chỉ được đi một số điểm đã báo cáo trước thôi

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: